CHƯƠNG 563 – Lão đại, cầu “bảo kê”(42)
Đổng Xuyên tức tới mức run rẩy cả người. Chỉ là một ly cà phê mà thôi, chẳng lẽ hắn không trả nổi chắc? Người phụ nữ này mở miệng ra lần nào là khiến người ta muốn khâu miệng cô vào lần đó.
Đổng Xuyên thở hồng hộc đi trả tiền cà phê, sau đó nghênh ngang rời khỏi.
[ Ta chắc chắn rằng hiện tại hắn cực kỳ, cực kỳ muốn giết cô!]
Với bản lĩnh gây thù chuốc oán, ký chủ rác rưởi nhà nó mà nhận đứng thứ nhất thì không ai dám đứng thứ hai.
“Tới nha, giết chết tôi nha, dù sao thì cũng còn vô số thế giới cho tôi
* * *
Chuyện Đường Hoan đi gặp Đổng Xuyên lập tức được báo cáo cho Đổng Ngư Hàm.
Vì đã chọc được Đổng Xuyên tức tới mức dậm chân nên Đường Hoan cực kỳ cao hứng, đến ngay cả Đổng Ngư Hàm cũng cảm nhận được tâm tình vui sướng của cô.
“Gặp hắn ta có một lần thôi mà cô đã vui vẻ thế này rồi?” – Không hề ngẩng đầu lên nhìn Đường Hoan, Đổng Ngư Hàm nói,
Nắm trong tay cây bút, anh chầm chậm ký tên lên văn kiện, lực tay của anh quá mạnh khiến mực gần như là in xuống trang giấy sau.
Đường Hoan: “…..”
Trời má! Sao cậu đã biết chuyện này rồi?
“Vì yêu sinh hận, hết lần này tới lần khác đối đầu với Đổng Xuyên, mãi giờ mới được gặp hắn như ý nguyện nên cô vui vẻ ra mặt cũng đúng. Cô cũng chỉ tới vậy.”
Mấy năm qua đi, Đường Hoan đã nhìn thấu được phần nào tính cách của Đổng Ngư Hàm. Trong mắt người ngoài, vị tiểu thiếu gia này cực kỳ thành thục, lão luyện, cũng vô cùng ổn trọng, luôn bình tĩnh, cũng khá giống một người bình thường, nhưng, trên thực thế, cái thứ này chính là một tên quỷ súc!
Sau khi thân quen với anh hơn, đằng ấy sẽ phát hiện, anh không chỉ là một người quỷ súc[1] mà còn là một người bệnh kiều[2], không chỉ bệnh kiều bình thường mà còn ngạo kiều[3] nữa cơ, đã ngạo kiều rồi còn hay giận lẫy!
Kể chuyện cười cho anh, anh sẽ bày ra dáng vẻ ngạo kiều: tôi không nghe, tôi không quan tâm, tôi không để ý.
Không nói chuyện với anh, anh sẽ bắt đầu nóng lạnh thất thường, lúc gần lúc xa, không sai, anh như vậy là vì anh giận dỗi rồi đấy!
Khi giận người ta, anh sẽ không nói thẳng đâu, anh thích dùng giọng điệu âm không ra âm, dương không ra dương[4] để chọc điên người khác cơ!
Quỷ súc!
Bệnh kiều!
Tiểu thiếu gia!
Vậy, Đường Hoan có thể làm gì đây? Cô chỉ còn đường chiều anh thôi chứ gì nữa!
[1]quỷ súc: xuất phát từ từ “kichiku” của người Nhật, chỉ người có tâm lý biến thái, thay đổi thất thường, có khuynh hướng bạo lực,…( đã giải thích rõ ở những chương trước)
[2]bệnh kiều: xuất phát từ từ “Yandere”, chỉ người có tâm lý biến thái, có chấp niệm sở hữu với một người/vật nào đó rất mãnh liệt, mãnh liệt đến điên cuồng, cực đoan, bất chấp mọi cách để chiếm người/vật đó làm của riêng. (đã giải thích rõ ở các chương trước)
[3]ngạo kiều: xuất phát từ từ “Tsundere” của Nhật, chỉ người trong ngoài không đồng nhất, bên ngoài thể hiện một kiểu, nhưng trong lòng lại nghĩ khác, ví dụ: thể hiện là không quan tâm nhưng thật ra cực kỳ để ý. (đã giải thích kỹ ở những chương trước.)
[4]不阴不阳(không âm không dương): chỉ thái độ không rõ ràng, khó đoán,…
“Theo dõi tôi chặt chẽ như vậy làm gì? Thích kim cương babi tôi đây rồi hả? – Da mặt dày, Đường Hoan được đà lấn tới.
Hệ thống cũng nhân đây mà phát hiện ra cái kiểu chó tính của ký chủ nhà nó. Trải qua nhiều thế giới như vậy rồi nhưng người cô đối xử tử tế cũng chỉ có Phó Liệt và Đổng Ngư Hàm mà thôi, hơn nữa, kiểu tử tế của cô là kiểu mặt dày vô sỉ mà đối tốt với họ.
Nếu nó đoán không sai thì vì hai người này từ đầu đã cư xử tử tế với cô nên cô không hề ôm tâm lý phòng bị, đối đầu với họ, hơn nữa, cả hai đều là người có tính ngạo kiều, mang chút trẻ con…
Chậc chậc chậc, thì ra gu của ký chủ rác rưởi là vậy.
Có điều, tính cách này chỉ chiếm một phần vạn các thuộc tính bên trong của Boss phản diện thôi, cũng có thể coi đây là chút xíu mềm mại trong con người của Boss, dù gì thì cũng là boss phản diện, sao có thể thật sự thuần hậu, lương thiện được.
Hệ thống còn chưa chọn tới những thế giới có độ khó thật sự, chưa dám để ký chủ mở rộng tầm mắt về tính cách thật của boss,… Nó có chút lo lắng, nó sợ ký chủ rác rưởi nhà nó không chịu nổi….
“A, thích cô? Mơ mộng hão huyền!” – Đổng Ngư Hầm ngẩng đầu liếc Đường Hoan một cái, sau đó nhanh chóng cúi đầu, tiếp tục công việc. Anh tỏ ra rằng mình đang cười nhạo cô không biết tự lượng sức mình.
Bất đắc dĩ, Đường Hoan nhún vai. Biết sao giờ, tiểu thiếu gia ngạo kiều vậy đấy!
Kim cương babi cô đây là ai gặp cũng thích, cô không tin rằng anh chẳng hề thích cô chút xíu nào.