CHƯƠNG 485 – Thiếu soái si tình (77)
“Người anh em, chúng ta thương lượng chút đi, tôi chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, đừng thô bạo như vậy….”
Bị lôi vào trong sơn trại, Đường Hoan không còn chút sức nào, uể oải thương lượng với người ta. Chỉ là, đối phương không hề dao động, lôi cô vào thế nào thì nghe cô nói xong vẫn lôi như thế.
“Lão đại, em bắt được một người phụ nữ ngoài cổng trại chúng ta.” – Tiểu đệ hưng phấn bẩm báo, người phụ nữ hắn bắt được cực kỳ xinh đẹp, nhìn qua thôi cũng biết là thiên kim tiểu thư lớn lên trong gia đình giàu có rồi. Thời loạn này, heo mẹ còn có thể coi thành Điêu Thuyền chứ nói gì một người da thịt non mềm như cô.
Có vẻ như trùm thổ phỉ là người còn chút nguyên tắc, gã quát: “Mẹ nó, ai bảo mày bắt phụ nữ về, mày quên ông đây từng nói gì với chúng mày rồi hả?”
“Nhưng người phụ nữ này tự chạy tới cổng trại chúng ta mà.” – Tiểu đệ tủi thân đáp.
“Buông người ta ra trước đã, hai thằng đàn ông xách nách một người phụ nữ, không thấy mất mặt hả?”
Hai chân Đường Hoan mềm nhũn, sau khi được thả xuống, suýt nữ thì cô mất thăng bằng ngã ngồi luôn ra đất, khó khăn lắm mới đứng thẳng được. Sau đó, cô khập khiễng đi về phía chỗ ngồi chính giữa, trên cùng của tên trùm thổ phỉ.
Dáng đi khập khiễng của cô lập tức thu hút sự chú ý của tên trùm thổ phỉ. Nếu gã nhớ không lầm thì gã đã từng nghe mọi người truyền rằng Tứ di thái của Tịch gia có một cô con gái què.
Trên đời này nào có chuyện trùng hợp như vậy, gã vừa bắt được Hoắc Thành thì lập tức có một cô gái què đi tới nơi này. Nếu nói hai người không liên quan gì tới nhau thì thật sự rất khó tin.
“Cô là thiên kim của Tứ di thái Tịch gia?” – Trùm thổ phỉ vừa hỏi vừa phất tay với tiểu đệ, ý bảo bọn tiểu đệ dọn chỗ ngồi cho Đường Hoan.
Trong thời loạn, kể cả bọn họ có bị buộc phải vào rừng làm cướp thì cũng vẫn sẽ không gây khó dễ cho một người phụ nữ, dù gì thì cũng là nam tử hán đại trượng phu, phải giữ lại chút thể diện. Nếu bắt nạt cả một người phụ nữ chân yếu tay mềm thì bọn họ có khác gì súc vật đâu.
“Tôi là phu nhân của Hoắc Thành.” – Đường Hoan sửa lời tên thổ phỉ.
“Không rõ sao Tam Thiếu phu nhân của Hoắc gia lại biết đường đi vào sơn trại của bọn tôi?”
“Lý do vì sao tôi tìm được nơi này không quan trọng, quan trọng là các người đã bắt Hoắc Thành, tướng công của tôi, các người muốn gì mới chịu thả anh ấy?”
Trước khi thả anh ta ra, tốt nhất phải tẩn cho anh ta một trận đã! Đường Hoan thầm bổ sung.
“Con gái duy nhất của Tứ di thái Tịch gia quả nhiên khác với những người phụ nữ bình thường. Cô thẳng thắn lại dũng cảm như vậy, thật sự khiến tôi phải nể phục. Nếu đã thế, tôi cũng sẽ nói thẳng cho cô biết, chúng tôi không thể thả Hoắc Tam thiếu được, còn về Hoắc Đại thiếu, tới thời cơ, chúng tôi sẽ thả người.”
Bọn họ làm việc dứt khoát như vậy là vì không sợ Hoắc Đại soái sẽ trả thù, Hoắc Phong đã được bọn họ giấu ở một nơi khác cực kỳ an toàn, kể cả Hoắc Đại soái có phái người tới vây công nơi này thì cũng chẳng sao.
Ai nói tôi muốn cái thứ ôn thần Hoắc Phong kia được thả? Đường Hoan thầm mắng.
“Nếu không định thả người thì nhốt tôi cùng một chỗ với tướng công của tôi, được chứ?”
Trùm thổ phỉ có hơi ngạc nhiên, con gái của Tứ Di thái yếu ớt thế này, không biết ở cùng một chỗ với Hoắc Thành thì có chịu nổi không.
“Sao, chẳng lẽ các người còn lo sợ cả một người phụ nữ chân yếu tay mềm như tôi à?”
Trùm thổ phỉ nhướng mày.
Thả cô đi sẽ đem tới phiền toái, chi bằng tạm thời giữ cô lại trại…