
CHƯƠNG 524 – Lão đại, cầu “bảo kê”(3)
Sau khi trói định với hệ thống, lại thêm cảm thấy Đổng gia bạc đãi mình, Đổng Xuyên đã gây khó dễ với Đổng gia vô số lần.
Lão gia tử[1], người cầm quyền Đổng gia cực kỳ thiên vị cháu đích tôn nhỏ nhà mình — Đổng Ngư Hàm.
[1] được dùng để gọi người đàn ông lớn tuổi với sắc thái trang trọng, tôn trọng.
Từ nhỏ, Đổng Ngư Hàm đã thông minh lanh lợi, đáng tiếc, sức khoẻ lại không được tốt.
Đổng lão gia tử từng mời đại sư phong thuỷ xem về cho cháu mình, đại sư nói tiểu công tử vừa sinh ra đã thông minh là vì có mệnh quý nhân, sức khoẻ của tiểu công tử không tốt là vì bị phản phệ[2] do đã từng chắn một kiếp cho Đổng gia.
Đại sư phong thuỷ nói vô cùng rõ ràng, lại cực kỳ hợp lý, hơn nữa, sau khi Đổng Ngư Hàm được sinh ra, xu hướng suy tàn của Đổng gia lúc đó đã được cải thiện, xoay chuyển. Chính vì vậy, Đổng lão gia tử cực kỳ cưng chiều, yêu thương đứa cháu đích tôn này.
[2] phản phệ: bắn ngược, cắn ngược.
Đổng Xuyên vô cùng khó chịu với việc Đổng lão gia cưng chiều Đổng Ngư Hàm. Lão già chết tiệt, cùng là cháu nội mà Đổng Ngư Hàm muốn gì được lấy, hắn lại chẳng được quan tâm!
Đổng Xuyên học hành gian khổ hơn mười năm, khó khăn lắm mới thi đỗ vào một trường đại học tuyến đầu, có danh tiếng, Đổng Ngư Hàm không tốn nhiều công sức lại vẫn có thể vào học ngôi trường đó. Hơn nữa, ngành học của Đồng Ngư Hàm còn là nguyện vọng số một của Đổng Xuyên nữa chứ. Về phần Đổng Xuyên, vì điểm không đủ nên chỉ có thể chọn học ngành học tầm trung khác mà thôi, thế nhưng, Đổng Xuyên lại cho rằng Đổng Ngư Hàm được ưu đãi như vậy là vì Đổng lão gia tử là bạn tốt của người trong hội đồng quản trị trường[3].
[3]校董: Diệp mỗ tra trên baidu, từ này dùng để chỉ người đầu tư tài chính hoặc đầu tư học thuật cho trường, thành lập hội đồng quản trị trường, có thể đưa ra các quyết định về các công việc của trường. Năm 2003, bên Trung ra luật khuyến khích phát triển giáo dục tư nhân, nên Diệp mỗ dịch là hội đồng quản trị trường.
Khi chưa có ngọc bội kèm hệ thống, Đổng Xuyên còn cảm thấy may mắn vì mình đã thi được vào trường đại học tuyến đầu có danh tiếng của thủ đô, nhưng, sau khi có hệ thống, suy nghĩ của Đổng Xuyên bắt đầu bành trướng, hắn cảm thấy nếu Đổng Ngư Hàm không chiếm vị trí của hắn thì có khi hắn đã được học ngành mà mình muốn rồi, đã vậy, con ma ốm kia chiếm chỗ của hắn xong lại không chịu tới trường học hành tử tế nữa chứ, số lần hắn thấy anh ở trường cực kỳ ít.
Thù mới thêm hận cũ, ban đầu, Đổng Xuyên chỉ dám mắng trộm vài câu, sau khi có năng lực hơn, đương nhiên là hắn sẽ làm mọi cách để dẫm đạp lên người mình ghét. Hắn điều động thế lực ở khắp nơi, khắp các lĩnh vực để ganh đua với Đổng Ngư Hàm.
À, Đổng Ngư Hàm chính là boss phản diện của thế giới này.
Vì sao một người thông tuệ từ khi mới sinh ra, được người cầm quyền của gia tộc lớn bồi dưỡng thành người thừa kế lại thua trong tay Đổng Xuyên – loại người trước khi giàu chỉ là điểu ti[3], sau khi giàu lại chỉ biết đi “gieo giống” này ư? Vì Đổng Xuyên là khí vận chi tử, vậy thôi! Con trai cưng của Thiên Đạo luôn có số phận ngông cuồng, ghê gớm, bá đạo vậy đấy!
[3]điểu ti: dùng để chỉ những người thua kém về mọi mặt, không tiền, không quyền.
Từ khi trói đị với hệ thống ngọc bội, Đổng Xuyên liên tục gặp gỡ những người phụ nữ khác nhau, ai ai cũng là thiên kim tiểu thư có bối cảnh vang dội, có vẻ đẹp độc đáo, trong đó có cả em gái cùng cha cùng mẹ của Đổng Ngư Hàm – Đổng Trăn Trăn.
Tuy rằng Đổng Ngư Hàm có chút bệnh về “tinh thần”, rất tàn nhẫn với người ngoài, nhưng, anh lại cực kỳ kiên nhẫn đối với em gái ruột duy nhất của mình, anh năm lần bảy lượt muốn giúp Đổng Trăn Trăn nhận ra mình đi lạc để rồi quay đầu, đáng tiếc, cô bé mười năm, mười sáu tuổi – Đổng Trăn Trăn vẫn còn là một thiếu nữ không chịu lớn, thiếu quyết đoán, lại “được” hào quang của khí vận chi tử chiếu đúng vào người nên sau hai lần bị boss phản diện ngăn cản, tình cảm của con bé dành cho Đổng Xuyên lại càng thêm sâu.
Đổng Ngư Hàm nương tay, Đổng Xuyên thừa cơ nhảy vào chỗ trống.
Gì cơ, đằng ấy hỏi vì sao có cùng huyết thống với Đổng Trăn Trăn mà Đổng xuyên vẫn “ra tay” được á? Dù sao con bé cũng không phải em gái ruột của hắn, có gì mà hắn không ra tay được! Hơn nữa, nếu lỡ con bé sinh ra một đứa con dị dạng…. Trong lòng gã có nhiều “chân ái” lắm, gã có yêu thương Đổng Trăn Trăn thật lòng đâu, nếu đứa con không phải “chân ái” của gã sinh ra thì đứa con đó cũng chỉ là chuyện thoáng qua mà thôi.
Cuối cùng, Đổng Trăn Trăn cũng rơi vào con đường mà anh trai mình đã nói trước đó, đi theo Đổng Xuyên chắc chắn sẽ phải chịu mọi tủi hờn, không được chết già…